Thứ Hai, tháng 3 16, 2020
DẠI KHỜ...
DẠI KHỜ...
Mỗi sáng trông mây lẳng lặng chờ
Sợ rằng ai đó sẽ làm ngơ
Tơ duyên đứt đoạn vì ngăn cách
Cuộc sống phân li tại hững hờ
Kẻ ở chân trời tâm khắc khoải
Người về cổ độ kiếp bơ vơ
Trăm năm giấc mộng hoài hư ảo
Mà để cho nhau bấy dại khờ
Trần Tình 04/03/2020
*****
TÌNH KHỜ...
Nào ai hiểu hết nỗi mong chờ
Mỗi lúc đêm về nhớ ngẩn ngơ
Bóng lẻ rèm thưa sầu kiếp bạc
Tình đơn gối lạnh nhói tim hờ
Vì duyên chẳng dệt hoài tha thiết
Bởi mộng chưa thành cứ vẩn vơ
Kẻ ở trời thương mòn mỏi đợi
Người nơi góc biển trắng đêm khờ
Tường Vân - 04/04/20
NHỚ...
NHỚ...
Kẻ ở phương xa rất nhớ chàng
Lâu rồi chẳng xuống bến đò ngang
Đêm nay bấc lạnh buồn hiu hắt
Lối đó mưa giăng buốt phủ phàng
Một chén men nồng tâm bủn rủn
Nửa vầng nguyệt khuyết dạ mênh mang
Canh khuya tiếng nhạc từ đâu vẳng
Muốn hỏi tương tư có gặp nàng
Trần Tình 03/03/2020
*****
TRĂM NĂM TÌNH LỠ
Trở lại vườn xưa một bóng nàng
Trông miền cố lý gọi đò ngang
Chiều buông gió lạnh buồn hiu hắt
Rượu cạn mưa thâu rét phũ phàng
Nếu đã không duyên ngày đó gặp
Sao còn để nợ kiếp này mang
Trăm năm cuộc lữ đành thôi nhé
Vẫn chỉ là mơ chuyện thiếp chàng
Tường Vân - 03/03/20
NGỎ LỜI...
NGỎ LỜI...
Hỏi thiệt rằng em đã có chồng
Hay là vẫn thuộc lính phòng không
Cùng anh mỗi tháng tình xuân dệt
Để mộng từng canh ngõ ái lồng
Mẹ mãi âm thầm trông tiếng trẻ
Cha thì lặng lẽ kết mành bông
Đầu trăng tuổi cậu tròn ba chín
Sẽ thắp đèn hoa mở tiệc hồng
Nguyễn Châm
----------------------
GIÃ BIỆT
Từ anh giã biệt...nhỏ theo chồng
Đã mấy thu rồi có nhớ không ?
Bến hạ đìu hiu làn sóng bủa
Phòng loan quạnh quẽ ánh trăng lồng
Thương về cái thuở mình chung lối
Đếm lại ba mùa lúa trổ bông
Kẻ ở phương trời mơ bóng nhạn
Người nơi góc bể bặt tin hồng...
Tường Vân
MỘNG CÓ CÒN XUÂN
MỘNG CÓ CÒN XUÂN
Anh nè đếm những bấy mùa xuân
Mà tiếng yêu chưa kịp phổ vần
Để nắng hanh hao màu mắt đợi
Cho chiều lạc lõng phím đàn ngân
Có thương mới xót tình đôi ngã
Quán lạnh trời khuya rượu mấy tuần
Mãn hạ thu tàn sương điểm xuyết
Mai đào vẫn hẹn tiết đông quân.!
Tường Vân - 02/03/20
===========
LẠC VẦN...
Đã biết em chờ ngọn gió xuân
Mà thơ anh phổ cứ sai vần
Cung thương mấy độ còn như vẳng
Khúc cảm đôi dòng lại biếng ngân
Nghĩa nhạt trăng suông sầu vạn chén
Hờn đêm dỗi phận khóc bao tuần
Càng say giấc mộng càng không xóa
Nhói ở trong lòng tiếng lệnh quân
Trần Tình 03/03/2020
BƯỚC CHÂN XUÂN ...
BƯỚC CHÂN XUÂN ...
Hương nhài thoảng nhẹ thinh không
Mà chân em bước lạc dòng thơ duyên
Bờ đê chim khách đưa chuyền
Cánh hoa xuân vẫn vẹn nguyên sắc hồng
Làng em mở hội lồng tồng
Tứ thơ say cứ chạy vòng ngõ yêu
Tháng giêng khảm bức tranh Kiều
Bước chân ai đó ...có liều ghé sang..??
Trần Tình
*****
Bút hoạ bạn Tường Vân
TỰ TÌNH THÁNG GIÊNG
Gió chiều nhè nhẹ bên sông
Thoảng đưa hương bưởi cho hồng má ai
Ngập ngừng mới nửa giêng hai
Em đi trong gió tóc cài hoa mơ
Tháng giêng ai đợi ai chờ
Thả câu Lục Bát ngẩn ngơ gieo tình
Nắng vàng soi bóng lung linh
Sông thơ ai có đợi mình hay không.?
Tường Vân
ĐƠN BƯỚC…
ĐƠN BƯỚC…
Nẻo vắng mình ta mãi độc hành
Thơ tình thục nữ cứ vờn quanh
Thề xây lối mộng hoài dang dở
Ước giữ niềm yêu chẳng toại thành
Nửa cuộc phong trần khao khát nỗi
Lưng bầu nhược túy rã rời manh
Lòng sao cứ lạc vùng miên viễn
Để mỗi lần mơ gắng đoạt giành
Nguyễn Châm
---------------------
ĐỘC HÀNH
Màn sương chiếu đất nguyện đơn hành
Gác lại bên đời cuộc quẩn quanh
Cõi mộng dã tràng mong lấp bể
Đường mơ khất sĩ quyết xây thành
Chưa tường thế tục sầu muôn nỗi
Đã chán duyên trần rã mấy manh
Dám hỏi tình kia còn được bấy
Mà sao lắm kẻ cố tranh giành...
Tường Vân
GÓC ĐÊM
GÓC ĐÊM
Canh tà bóng nguyệt gác ĐẦU thôn
Nhẹ bước CHÂN côi lắng nhịp ồn
Áo mỏng anh về phiên TÓC rối
TAY gầy nhỏ hứng giọt sương non
Rưng rưng ánh MẮT niềm thương cảm
Nhẹ nhẹ con TIM tiếng thở dồn
Lệ ướt MÔI mềm đêm hạnh ngộ
Nghe LÒNG ấm lại mảnh tình son.!
Tường Vân - 27/02/20
==========
KHẮC KHOẢI
Vẳng tiếng giang đầu chảy cuối thôn
Lòng nghe khắc khoải phím tơ ồn
Trăng vàng cổ độ treo thềm cũ
Mắt đỏ sâu quầng ủ giấc non
Đã chết tim yêu thời áo cởi
Thì thôi mắt đợi thưở sương dồn
Em về gác lạnh xuôi tay mõ
Chẳng lọ môi chì phủ dấu son
Trần Tình 28/02/2020
HẠ BUỒN
Đầu hè tiếng cuốc kêu ran
Chao ôi héo cả Ruột Gan con tằm
Canh khuya vừa ngả Lưng nằm
Vẫn anh với nụ cười thầm khóe Môi
Giật Mình tiếng nấc liên hồi
Nửa Tim đau, nửa giấc đời vỡ đôi
Gót tình theo nhịp chèo trôi
Nghĩa xưa giờ đã trắng vôi cạn Lòng
Mắt còn đâu Lệ mà đong
Chỉ em với khoảng Tay vòng gối ôm...
Trần Tình
GIỮA MIỀN HƯ TỊCH
GIỮA MIỀN HƯ TỊCH
Chợt giữa đêm thâu gió thổi vèo
Và từng nỗi nhớ cũng dâng theo
Thương anh áo nhuộm đời cô lữ
Trách phận mưa rơi kiếp cỏ bèo
Nhạc trỗi cung sầu ngân lảnh lót
Trăng lồng ngọn khế uốn cong queo
Mênh mang bóng tối vùng hư tịch
Cảm chén tơ vương đẫm lệ Kiều
Trần Tình 26/02/2020
*****
MIỀN ĐẤT LẠ...
Tình anh chiếc lá thoảng bay vèo
Gió thổi mưa lùa sẽ cuốn theo
Tựa giọt sương mai trên nhúm cỏ
Như tia nắng lụa giữa ao bèo
Rồi khi hạ đến buồn ngơ ngẩn
Để buổi đông về lạnh quắt queo
Một chút tương tư miền đất lạ
Mà vương vấn mãi nét môi kiều...
Tường Vân - 26/02/20
GIÁ TỢ CÁNH BUỒM...!
GIÁ TỢ CÁNH BUỒM...!
Ở tận trời xa quãng nắng nồm
Em về bỏng rát ngại ngùng ôm
Còn anh bấc trở thềm trăng lạnh
Để ngõ hồn say lọn tóc xồm
Xót kẻ say tình mong một bữa
Thương người ủ mộng ước từng hôm
Trời xanh nỡ tạo thành hai nửa
Chỉ muốn mình như những cột buồm...
Nguyễn Châm - 240220
------------------
NHƯ NHỮNG CÁNH BUỒM
Chỉ muốn mình như những cột buồm...
Theo ngàn ngọn sóng bủa chiều hôm
Rồi mơ bóng nhạn ngày đông cũ
Chẳng ngại tình anh gã tóc xồm
Xót mỗi đêm dài vơ vẩn mộng
Thương lần ngõ vắng thẹn thùng ôm
Mùa sang gió lạnh buồn ngơ ngẩn
Ở tận trời xa quãng nắng nồm...
Tường Vân - 25/02/20
KHÚC NHẠC SẦU
KHÚC NHẠC SẦU
Lời ca ai cất giữa chừng
Vẫn câu muối mặn cay gừng mà đau
Canh khuya đẫm giọt ly sầu
Cung âm réo rắt đượm mầu nhớ thương
Khổ em áo mỏng dặm trường
Lê la ngày tháng nẻo đường vắng anh
Trăng thu hờ hững bên mành
Em đong nỗi nhớ đã thành thói quen
Uống đi, cho cạn nỗi niềm
Ơ hay ! men thấm sầu thêm mãi sầu
Trần Tình
*****
TIẾNG THƠ SẦU
Tiếng thơ ai rót nửa chừng
Lời yêu chẳng dám ngập ngừng mà đau
Đêm say gạn mối tơ sầu
Mới hay người đã qua cầu sông Thương
Trắng tay giữa cuộc hồ trường
Đời ta lạc cõi vô thường không anh
Sương đêm ướt sợi tóc mành
Đường khuya hiu hắt trở thành lối quen
Cô đơn khép lại nỗi niềm
Một trang tình lỡ nghìn đêm chở sầu !
Tường Vân
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)









