Thứ Ba, tháng 6 26, 2018

TÌNH THƠ VIẾT VỘI

TÌNH THƠ VIẾT VỘI 

Khi về già Anh tiếc nuối gì không ?
Người yêu hỡi có nghe lòng bối rối 
Anh nợ em một lời yêu chưa nói 
Để tháng ngày bổi hổi trái tim đau

Nếu mai này mình lỡ cách biệt nhau
Em sẽ khép trang thơ sầu mộng mị 
Tình không Anh mãi chỉ là hoang phí 
Cuối đoạn đời tri kỷ biết tìm đâu ?

Chiều mưa bay lành lạnh tiếng thơ sầu 
Mà hai đứa vẫn hai đầu nỗi nhớ 
Ngoài xa đó biển cũng thầm trăn trở 
Tình Thơ buồn viết vội gửi về anh !

Tường Vân - 26/06/18

       Cảm tác từ câu 
“Khi về già, người ta tiếc nuối điều gì nhất?”

========

MONG MANH 

Có lẽ rồi chỉ nỗi nhớ mong manh
Người ở lại kẻ xa vành môi thắm
Ngược thời gian nghe quá nhiều cay đắng
Góc yêu xưa chết lặng khoảnh mây chiều

Ngọn gió nào hai đứa đã vào yêu
Rồi bão tố bao điều đau khắc khoải
Nén hồn nghe giọt buồn len nẻo ái
Để trăm năm hoang hoải bến trăng tàn

Giận cuộc đời cát bụi chẳng hòa tan
Viên sỏi nhỏ cũng ngấm ngàn hơi đắng
Để rồi chôn cuộc tình vào khoảng lặng
Nỗi không em vẫn trắng những đêm dài ...

Thạch Hãn

========

THƠ TÌNH TRẢ LẠI 

Mai này tiếc nuối gì không ?
Hỡi người yêu, có nghe lòng nhỏ to 
Lời thương cất mãi nay thừa 
Một đời duyên nợ cũng vừa đủ đau 

Mai này khi giã biệt nhau 
Trang thơ khép lại nỗi sầu riêng mang 
Không anh giấc mộng bẽ bàng 
Cuối đời ngờ nghệch tim vàng gởi đâu 

Hiên chiều đẫm giọt tình ngâu 
Chạnh thương hai kẻ hai đầu nhớ mong 
Trở trăn biển dậy sóng lòng 
Tình thơ chép vội những mong trả người 

Trần Tình 26/06/2018

Thứ Ba, tháng 11 28, 2017

TỰ TÌNH

TỰ TÌNH 

Cảnh đó người đây cớ lạ lùng
Hôm nào lối mộng vẫn về chung
Đường quen gió hát câu tình tự
Bến cũ đêm khơi chuyện bão bùng 
Tóc rối Hoàng Lan hờn cánh rũ
Duyên thầm Nguyệt Quế tỏa đài bung 
Tha nhân trở lại vườn hoa ấy 
Dám hỏi vì sao cứ ngượng ngùng ?

Tường Vân 28/11/17



XIN CHỚ NGẠI NGÙNG

Nhiều hôm trốn vợ để đi lùng
Cận ngõ cô nàng hứa thủy chung
Dáng vẻ hồn nhiên lòng sẵn rộng
Người duyên lãng mạn ý khơi bùng
Môi hồng mấy độ tình đang nở
Nhụy ửng bao mùa cánh đã bung
Nghĩ chín muồi nên nàng nhỏ nhẹ
Chàng ơi chớ ngại sẽ thêm ngùng ./.

LCT 30/11/2017

Thứ Hai, tháng 11 27, 2017

ĐÊM ĐÔNG

ĐÊM ĐÔNG 

Chàng ơi trước cổng gió đêm lùa
Rả rích bên thềm giọng dế khua
Đốt  cả  ly  tình  đau  sợi  tóc 
Sầu nguyên ổ kén quạnh tư mùa 
Nửa vòng trái đất hoài xa thẳm 
Hai mảnh duyên đời mãi chát chua
Giữa buổi đông hàn se sắt lạnh 
Đầu thôn vẳng lại tiếng chuông chùa !

Tường Vân 20/11/17

ĐỔI TÍNH

Buổi lạnh đầu đông gió khẽ lùa
Căn phòng đóng cửa nhẹ nhàng khua
Nhìn em áo lụa làn môi đỏ
Tưởng đóa hồng nhung đẹp giữa mùa
Những dạo say tình đâu dám chảnh
Bao lần đắm mộng chẳng hề chua
Từ nay mãi vậy anh thề nhé 
Sẽ trọn tình yêu khỏi đến chùa ./.

LCT 20/11/2017

NÓI CÙNG ANH

NÓI CÙNG ANH 

Chàng ơi bảy nổi với ba chìm 
Tháng rộng năm dài cứ lặng im 
Bạc áo tình nhân vàng mắt đợi 
Mềm chân lãng tử trắng đêm tìm
Người mang chữ thệ neo đầu sóng
Kẻ gánh duyên sầu vỡ nhịp tim 
Nửa kiếp trần ai hoài nặng nợ
Mà sao hạnh phúc vẫn chưa ghìm ?

Tường Vân  23/11/17

CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG

CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG 

Tôi về góp lại những vần thơ
Với mảnh tình đơn chẳng bến bờ 
Nhớ buổi sương hàn đêm giá lạnh
Lo chiều biển mặn cánh buồm trơ
Nàng Xuân trước ngõ còn e ấp 
Chiếc lá bên song mãi dật dờ 
Đã nửa đông rồi chưa muốn rụng 
Hay vì đợi bạn mấy mùa cơ !

Tường Vân  25/11/17

LẠNH LÙNG

LẠNH LÙNG 


Chợt hiểu rằng ta chẳng sánh cùng
Nên tình ghép mãi khó đầy khung 
Vần thơ rướm lệ hoài dang dở 
Đóm lửa tàn canh vẫn bập bùng 
Mặc gió bơ phờ cơn ấm lạnh
Giận đời bạc bẽo tiếng riêng chung
Nếu mai mỗi đứa về đôi ngã
Chớ hỏi vì đâu... Cớ lạnh lùng !!!

Tường Vân 15/11/17

Chủ Nhật, tháng 10 01, 2017

NGƯỠNG CỬA MÙA ĐÔNG

NGƯỠNG CỬA MÙA ĐÔNG 

Thu vàng mấy độ chạnh buồn thêm 
Bóng đổ tàn rơi cuối dãy thềm
Hoang hoải câu hò trong nắng nhẹ 
Dặt dìu tiếng sáo giữa chiều êm
Ai mang gió đến vườn thơ lạnh 
Bạn dỗ tình say chén rượu mềm 
Chợt ghé mùa đông ngoài ngưỡng cửa 
Nghe sầu chất nặng cõi lòng đêm !

Tường Vân 23/6/17

VÀO ĐÔNG

Gió lộng qua chiều lạnh mãi thêm
Đùn mây ảm đạm rụng trăng thềm
Sương lam ngõ trúc về hiu quạnh
Liễu biếc gương hồ tiễn dịu êm
Trắng hạc kêu bầy thương cánh mỏi
Hồng hoa lịm bóng xót môi mềm
Màu đông phối vẽ mùa hoang vắng
Đợi biết ai về sưởi ấm đêm ?!

Lý Đức Quỳnh

CHỈ LÀ ẢO ẢNH 

Đã vậy nên nào dám hỏi thêm
Chiều qua đứng đợi ở bên thềm
Bao lần gặp gỡ ngờ vui vẻ
Những dạo ân cần tưởng ấm êm
Chẳng nghĩ tình kia rồi úa nhạt 
Đành sao nghĩa nọ sớm tan mềm
Nhưng đời vẫn chỉ là cơn mộng
Tựa giấc mơ buồn của mỗi đêm ./.

LCT 041017

TÂM SỰ ĐÊM THU

Thu qua ngoài cửa thấy sầu thêm
Thờ thẩn hiên mây gió lạnh thềm
Nguyệt tỏa bờ tre loang bóng dịu
Sương gieo lối cỏ thả hồn êm
Nâng chung trà muộn trời cô lạnh
Uống chén trăng khuya tối đượm mềm
Đầu bạc trầm tư cơn mộng trở
Bèo mây viễn vọng buốt hồn đêm


Hương Thềm Mây.(Gm.Nguyễn Đình Diệm)

Chủ Nhật, tháng 9 10, 2017

PHỐ CHIỀU



PHỐ CHIỀU

Ta về phố cổ ánh chiều vương
Bóng đổ thềm loang chạm bức tường
Trước ngõ đung đưa vài chiếc lá
Bên rèm phảng phất một làn hương
Nụ cười anh tỏa vang trong nắng
Mái tóc em bay gợn cuối đường
Nhỏ ấy chờ ai mà đứng lặng
Mi huyền chớp nhẹ giọt tinh sương !
Tường Vân 8/9/17

CHIỀU QUÊ

Quê chiều lặng vắng mộng thầm vương
Lữ thứ hồn hoang dựa góc tường
Níu khoảng lay bay tìm bóng dáng
Theo làn vấn vít dõi mùi hương
Lơ ngơ cánh bướm chao tìm bạn
Lẩn thẩn con ong lạc mất đường
Tầng không sóng sánh chim về tổ
Bỏ lại muôn trùng lạnh lẽo sương

Lý Đức Quỳnh 

CHỈ LÀ MƠ

Mỗi độ thu về cảnh gió vương
Còn ai lại nhớ Vĩnh Thiên Tường
Manh tình trọn nghĩa tươi màu lá 
Mẫu giấy trơn dòng tỏa sắc hương
Mãi đẹp hồn thơ còn thẳng lối
Hoài mơ vạt nắng đổ ngay đường
Căn nhà đám trẻ con đùa giỡn
Ngõ nhỏ đêm vùi một lớp sương ./.

LCT 11092017

VỀ NƠI XÓM NHỎ

Xóm nhỏ ta về bóng nguyệt vương
Đêm thu khe khẽ gió lùa tường
Hàng cau rụng bóng ôm sân gạch
Lối bưởi soi mình thả dáng hương
Mãi nhớ ngày xưa thơm áo lụa
Còn mơ tháng cũ ngát hoa đường
Tình thơ lóng lánh ngày xuân mộng
Vọng tiếng canh gà lệ đẫm sương.


Hương Thềm Mây.(GM.Nguyễn Đình Diệm)

Thứ Ba, tháng 7 18, 2017

LỠ TÀU

LỠ TÀU 

Giờ em tóc rối đã phai màu 
Anh hỡi duyên mình lạc chốn đâu 
Bỏ nắng tương tư ngàn nỗi khổ
Cho đêm khắc khoải mấy cung sầu 
Mơ tình viễn xứ phương trời lạ
Chạnh kiếp lan rừng đáy vực sâu 
Mặc tuổi xuân thì qua vội vã 
Chiều nay bến cũ đợi con tàu !

Tường Vân 18/7/17

TÌNH MUỘN

Những tưởng tình yêu khó nhạt màu
Không ngờ tựa gió thoảng về đâu
Chiều qua kẻ lạnh lòng đau buốt
Buổi ấy người hong nỗi nặng sầu
Bóng nhỏ mơ hình thơ bỗng cạn
Đêm dài nhớ ảnh mộng chìm sâu
Lời thương mới ngỏ đành chia biệt
Chẳng dễ gì chung một chuyến tàu ./.

LCT 18/07/2017

CÕI NHỚ

Thoáng đã ngàn xanh bạc úa màu
Theo dòng trôi mãi nước về đâu?
Bờ xưa lạnh lẽo trường giang vắng
Bến cũ lìm im cổ độ sầu
Gió vút trời mây hồn phượng vĩ
Đêm thầm kẽ lá bóng chim sâu
Mùa đi trút nhớ vào cô quạnh
Lặng giữa sân ga chẳng chuyến tàu

Lý Đức Quỳnh 


Thứ Hai, tháng 6 05, 2017

TÌM CHỐN BÌNH YÊN

TÌM CHỐN BÌNH YÊN 

Thôi cũng cam đành xếp bút nghiên 
Vì chưng chốn ảo lắm ưu phiền 
Canh đời thiết nghĩ nhiều gian dối
Cuộc thế suy lường lắm đảo điên 
Sáng thả tơ đàn nương ý tịnh
Chiều vui tiếng kệ gội tâm thiền 
Cho lòng giũ sạch niềm tơ tưởng 
Lánh cõi hồng trần giải nghiệp duyên !

Tường Vân 5/6/17

CÓ PHẢI DUYÊN?

Bút xếp hong chiều lạnh lẽo nghiên
Niềm côi nhật nguyệt mãi loang phiền
Người đi ngõ quạnh thầm chao đảo
Kẻ ở canh sầu dậy quẫn điên
Những ước cà sa nhờ cửa phật
Thường mong gậy trúc náu sân thiền
Hành trang gói ghém chờ quy ẩn…
Tận thẳm vang lòng:-Có phải duyên ?

Lý Đức Quỳnh 06.06.2017

GIẤC MƠ 

Bao ngày giũa bút lại mài nghiên
Những tưởng đời không vướng lụy phiền
Bất chợt khoang lòng sôi bão lửa
Vô tình trí não nổi cuồng điên
Nhiều đêm mãi ước về bên Phật
Lắm bữa hoài mơ tịnh cửa thiền 
Biển lặng sao còn nghe sóng vỗ
Ôi buồn huyễn hoặc cái tình duyên ./.

LCT 06/06/2017