Thứ Bảy, tháng 3 28, 2020

CÕI TẠM


CÕI TẠM

Mai về khép lại giấc phù sinh 
Mặc cõi đời thêu chuyện bất bình 
Tối ngắm trăng thanh cùng vũ trụ 
Khi chờ gió ấm gọi bình minh 
Dù cho cuộc sống nhiều giông bão 
Hoặc bởi trần gian lắm sự tình 
Muội trải hồn thơ dìu ngọn bút 
Huynh hòa phím nhạc chép lời kinh

Tường Vân - 26/03/20

TỰ NHẮC... 

Chẳng ngại thăng trầm sẽ phát sinh 
Mình vui cuộc sống cũng yên bình 
Cho dù thế sự muôn điều ảo 
Nhớ để nơi lòng một chữ minh 
Chén rượu vần thơ hoà nỗi cảm 
Niềm tin nghĩa trọng ủ hương tình 
Vì nhau rửa gột điều ngang trái 
Giữ vẹn mai này khỏi thất kinh

Nguyễn Châm - 270320

THEO TỪNG KỈ NIỆM...

Nhớ mãi năm nào lễ phục sinh
Cùng anh dạo gót chốn thanh bình
Mi gầy khép nhẹ chờ giao ước
Nguyệt khuyết buông hờ để chứng minh
Thiếp gửi niềm yêu trong giấc mộng
Chàng se hạnh phúc giữa đêm tình
Lời chuông phổ độ từ nơi chúa
Kỷ niệm theo từng mỗi nhịp kinh

Trần Tình -  27/03/2020

HẠ LUYẾN...


HẠ LUYẾN... 

Và rồi vẳng tiếng ve kêu 
Mưa rơi bất chợt, nắng chiều vỡ toang 
Và rồi hoa gạo đỏ đàng 
Áo em cánh mỏng hè sang cuối trời 

Em hờn chi giọt mưa rơi 
Cho đôi má ửng lẫy người lỡ yêu 
Tháng ba nắng đỏ môi kiều 
Tay anh vụng nhặt những điều ngổn ngang 

Cây me thả dáng cuối làng 
Bóng ai nghiêng với rộm vàng lối rơm 
Sân trường phượng đỏ nhiều thêm 
Vẫn vương đâu đó nỗi niềm thuở nao 

Hè sang xoan nở tím chào 
Câu thơ anh viết nao nao gió lòng 
Đêm về kéo trận mưa giông 
Bỗng nghe sâu thẳm nỗi lòng luyến lưu...

Nguyễn Châm - 230320

---------------------------------

CHIỀU PHAI

Hạ về chưa ấm lời ru
Gió nam phe phẩy mưa Thu lạnh lùng
Bước đời hai nửa riêng chung
Nửa đau gối mộng, nửa chùng lối thơ

Ai đem nỗi nhớ buộc hờ
Cho con ve nhỏ buông lời thở than
Trách ai lỡ vụn tay đàn
Buông lơi phím mộng ngổn ngang tất lòng

Nắng chiều đã nhuộm bên sông
Thương con đò cũ ngược dòng bến yêu
Sông Tương ai lẫy khúc Kiều
Tình ta chẳng dệt mà thiêu cháy lòng

Ai làm vỡ cả mùa Đông
Kéo theo nhan nhản nỗi lòng bủa vây
Chút hương xót lại nơi này
Bên bờ thương nhớ chiều phai nắng vàng.!

Tường Vân - 23/03/20

Thứ Bảy, tháng 3 21, 2020

HOÀI VƯƠNG….


HOÀI VƯƠNG….

Vẳng tiếng đàn ai chạnh nỗi lòng
Nghe rầu ngọn gió phủ ngoài song
Hồn ngâm tửu lạnh từng canh vắng
Dạ chở niềm đau những tháng nồng
Dõi mắt trông người nơi bản hạ 
Neo thuyền đợi kẻ cuối trời đông
Vàng tay khói quyện ngàn đêm lẻ
Mãi chỉ hoài vương một bóng hồng

Nguyễn Châm

------------------

KHÚC TƠ LÒNG 

Hoàng hôn rót nhẹ phím tơ lòng 
Nắng cũng buông mình khỏi chấn song
Mỏi gót sương chiều tim thấm lạnh 
Mềm môi lãng tử rượu cay nồng 
Tình gieo biển bắc mòn tâm nhạn
Mộng gửi quê người quạnh giấc đông 
Đã mấy lần thu vàng lá rụng 
Mà duyên một thuở vẫn chưa hồng 

Tường Vân - 20/03/20

Thứ Năm, tháng 3 19, 2020

PHỐ CŨ CHIỀU SƯƠNG


"Anh ơi tôi lên đường phố cũ tìm anh chiều hẹn hò
Cho nhau niềm vui cuối tuần vì hơn mấy lần
Vắng anh trời kinh đô nghe xao xuyến bước cô đơn..."

PHỐ CŨ CHIỀU SƯƠNG 

Lặng lẽ chiều rơi mấy nhịp buồn 
Quay về phố cũ buổi hoàng hôn 
Chìm trong ngõ hạ mùa hoa nhớ 
Đọng giữa con tim tiếng thở hờn
Đẫm chén men tình đêm tẻ lạnh 
Say từng phiếm nhạc lúc cô đơn 
Niềm yêu chẳng ấm bờ môi nhỏ 
Để những cơn mơ cứ chập chờn 

Tường Vân - 19/03/20

=========

"...Mong sao đừng quên mỗi lần chiều qua cuối tuần
Có tôi đợi mong em khi phố cũ vừa lên đèn..."

MƯA BUỒN PHỐ CŨ...

Mình anh phố cũ giọt mưa buồn 
Bỗng nhớ hôm nào gửi nụ hôn 
Một thưở vàng son niềm ái vỡ 
Ngàn đêm tĩnh lặng gió thu hờn
Ta về ngõ muộn thương tình đắng 
Kẻ hẹn canh trường dỗ phím đơn
Những nhịp đời yêu giờ khuyết nửa 
Tìm trong giấc mộng nỗi đau chờn

Nguyễn Châm - 190320

SUY TƯ GIỌT CAFÉ...


SUY TƯ GIỌT CAFÉ... 

Uống vị đắng cafe
Thấy nhẽ đời dịu ngọt
Nếm vị ngọt tình yêu
Sao nỗi lòng đắng đót

Chiều nay phố không em 
Cafe như nhạt bớt
Quán đông hồn lạnh thêm 
Ánh đèn như vàng vọt

Lẽ nào em, cafe
Đều gây nên cơn nghiện
Để rồi trong đê mê
Nỗi buồn anh tan biến

Em ơi phố chiều nay 
Chợt nghe buồn đến lạ
Nhấp giọt đắng lên môi 
Nỗi lòng anh lã chã... 

Nguyễn Châm

***

GIỌT ĐẮNG CAFE... 

Anh ơi biển vẫn tình 
Quán thưa người đến lạ
Em lặng lẽ riêng mình 
Tiếng chiều mênh mông quá 

Cafe vẫn rơi đều 
Khúc ca buồn lơi lả
Anh có nhớ em nhiều 
Khi trời đang vào hạ

Cafe ngọt không anh 
Sao tình ta chợt đắng 
Ai mang gió qua mành
Cho nỗi buồn sâu lắng 

Từng bước nhỏ em về 
Cơn mưa chiều rơi nhẹ 
Lối cũ hắt hiu buồn 
Nghe nỗi lòng đơn lẻ...

Tường Vân - 19/03/20


Thứ Hai, tháng 3 16, 2020

MÀU THỜI GIAN


MÀU THỜI GIAN 

Đếm chuỗi thời gian sắp ngả màu 
Tháng ngày biền biệt chở theo nhau
Chiều lên Bản Thượng chàm hoa nắng 
Xuyết điểm trang mây bạc mái đầu 
Đã biết yêu người trong cõi mộng
Nên đành nuốt lệ giữa đêm thâu 
Còn chăng kỉ niệm ngày thơ cũ
Lặng lẽ tìm quên giữa chén sầu...

Tường Vân - 14/03/20

==========

BỨC TRANH MÀU 

Cùng em vẽ lại bức tranh màu
Để nguyện cho mình mãi có nhau 
Chẳng đoái ngoài kia trời tạt bão 
Nào mong quãng nọ bóng che đầu 
Rồi đem giấc mộng lồng muôn ngã 
Hãy đợi men tình phủ suốt thâu 
Một chén vào phiên hòa nỗi cảm 
Đời vui há ngại cảnh đông sầu

Nguyễn Châm - 140320


TÌNH KHÚC CHIỀU


TÌNH KHÚC CHIỀU 

Tôi vẫn muốn dòng sông này chảy mãi
Để thuyền tình theo nước lững lờ trôi
Cho cuộc sống đượm thêm nhiều ý vị
Dẫu lòng người một thoáng đã phai phôi

Tôi hạnh phúc bởi đời đâu hắt hủi
Với tháng ngày rong ruổi mấy vần thơ
Là những lúc bên người vui xướng hoạ
Thời gian còn có mấy để mộng mơ

Tôi vẫn cứ yêu đời yêu cuộc sống 
Trải lòng mình tha thiết dệt đường tơ
Tôi vẫn thích cùng bạn bè tán gẫu
Chuyện buồn vui thức trắng những đêm khờ

Tôi vẫn biết tâm tình anh đã gửi
Sợi tơ lòng vương vấn mãi ngu ngơ
Tôi vẫn muốn cùng anh ngồi lặng lẽ 
Dẫu chỉ là một thoáng để vu vơ

Tôi yêu lắm dòng thơ anh ngẫu hứng
Thả hồn theo từng chiếc lá Thu vàng
Là những phút trải lòng lên giấy trắng
Chuyện vui buồn cứ tiếp diễn miên man... 

Tường Vân

================

EM ĐÃ ĐẾN.... 

Em đã đến cho lòng vương vấn mãi 
Câu thơ tình ngày tháng mỏi mòn trôi 
Cho anh biết những chuỗi ngày thi vị 
Cung nhạc chiều nền nã chẳng phai phôi 

Em đã đến chia muộn phiền hắt hủi 
Đêm rượu nồng hai đứa thảo vần thơ 
Và từ đó có nhau cùng xướng họa 
Câu thơ tình chan chứa những niềm mơ 

Em đã đến, phù sa cho cuộc sống 
Cung nhạc tình sưởi ấm mảnh hồn tơ 
Anh bị cuốn những đêm dài tán gẫu 
Giấc mơ yêu chạm khắc giữa tim khờ 

Em đã đến cho lòng anh lén gửi 
Nụ hôn nồng chan chứa nét môi ngơ 
Anh gửi cả tình yêu và có lẽ 
Ôm mộng vàng say đắm giữa vu vơ 

Em đã đến gieo cả ngàn thi hứng 
Những vần thương quyện chặt giấc mơ vàng 
Chén tửu chạm cạn nỗi niềm đêm trắng 
Mà cung tình trong gió trỗi miên man.... 

Nguyễn Châm


DẠI KHỜ...


DẠI KHỜ... 

Mỗi sáng trông mây lẳng lặng chờ
Sợ rằng ai đó sẽ làm ngơ
Tơ duyên đứt đoạn vì ngăn cách 
Cuộc sống phân li tại hững hờ
Kẻ ở chân trời tâm khắc khoải
Người về cổ độ kiếp bơ vơ
Trăm năm giấc mộng hoài hư ảo
Mà để cho nhau bấy dại khờ

Trần Tình 04/03/2020

*****

TÌNH KHỜ...

Nào ai hiểu hết nỗi mong chờ
Mỗi lúc đêm về nhớ ngẩn ngơ
Bóng lẻ rèm thưa sầu kiếp bạc 
Tình đơn gối lạnh nhói tim hờ
Vì duyên chẳng dệt hoài tha thiết
Bởi mộng chưa thành cứ vẩn vơ
Kẻ ở trời thương mòn mỏi đợi 
Người nơi góc biển trắng đêm khờ

Tường Vân - 04/04/20


NHỚ...


NHỚ...

Kẻ ở phương xa rất nhớ chàng 
Lâu rồi chẳng xuống bến đò ngang
Đêm nay bấc lạnh buồn hiu hắt 
Lối đó mưa giăng buốt phủ phàng
Một chén men nồng tâm bủn rủn 
Nửa vầng nguyệt khuyết dạ mênh mang
Canh khuya tiếng nhạc từ đâu vẳng
Muốn hỏi tương tư có gặp nàng

Trần Tình 03/03/2020

*****

TRĂM NĂM TÌNH LỠ

Trở lại vườn xưa một bóng nàng
Trông miền cố lý gọi đò ngang
Chiều buông gió lạnh buồn hiu hắt
Rượu cạn mưa thâu rét phũ phàng
Nếu đã không duyên ngày đó gặp
Sao còn để nợ kiếp này mang
Trăm năm cuộc lữ đành thôi nhé
Vẫn chỉ là mơ chuyện thiếp chàng

Tường Vân - 03/03/20


NGỎ LỜI...


NGỎ LỜI... 

Hỏi thiệt rằng em đã có chồng 
Hay là vẫn thuộc lính phòng không 
Cùng anh mỗi tháng tình xuân dệt 
Để mộng từng canh ngõ ái lồng 
Mẹ mãi âm thầm trông tiếng trẻ 
Cha thì lặng lẽ kết mành bông 
Đầu trăng tuổi cậu tròn ba chín 
Sẽ thắp đèn hoa mở tiệc hồng 

Nguyễn Châm

----------------------

GIÃ BIỆT

Từ anh giã biệt...nhỏ theo chồng
Đã mấy thu rồi có nhớ không ?
Bến hạ đìu hiu làn sóng bủa
Phòng loan quạnh quẽ ánh trăng lồng
Thương về cái thuở mình chung lối
Đếm lại ba mùa lúa trổ bông
Kẻ ở phương trời mơ bóng nhạn
Người nơi góc bể bặt tin hồng...

Tường Vân