CHIỀU THU
Thu đi để lại lá vàng
Người đi để lại muôn ngàn nhớ thương
Trắng tay giữa cuộc hồ trường
Tránh sao cho khỏi vấn vương tơ lòng
Người về vui với cửa Không
Còn ta ở lại mênh mông nỗi buồn
Nén lòng ngăn giọt sầu buông
Nghe trong tiềm thức nỗi buồn mênh mang
Thu đi để lại lá vàng
Cho người ở lại chứa chan nỗi sầu
Đêm buồn trời đổ mưa ngâu
Giọt dài giọt ngắn bỗng sầu mông lung
Sơn khê cách trở muôn trùng
Sắt cầm lỗi nhịp tơ chùng phím lơi
Chiều thu nghe đắng giọt đời
Bâng khuâng nhặt lá vàng rơi một mình
Mùa Thu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét