LẠC LÕNG
Vạt nắng chiều buông phủ ngọn đồi
Mây ngàn hoang hoải lững lờ trôi
Âm thầm lá chết đau lòng cội
U uẩn cành rơi xót dạ chồi
Kỷ niệm lạnh lùng chia mấy lối
Ân tình nhoà nhạt rẽ từng đôi
Cung thương đã gãy không buồn nối
Lạc lõng tơ chùng quạnh phím côi
Tường Vân

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét