TÌNH BUỒN (1)
Nữa cuộc tình buồn cứ ngẩn ngơ
Người ơi có phải tại tôi khờ !?
Đêm về lay lắt âm thầm đợi
Ngày lại đìu hiu quạnh quẽ chờ
Nếu đã cách xa sao vẫn nhớ
Thà đừng gặp gở để hoài mơ
Còn chăng hay chỉ là hoang vỡ
Canh vắng giọt sầu đẫm nét thơ.!
Mùa Thu
TÌNH BUỒN (2)
Nữa cuộc tình đan rạn mối tơ
Ai gây giông tố khiến trăng mờ !
Bao lần xuân đến hồng nhung nhớ
Mấy độ hè sang tím mộng mơ
Bến cũ còn vương mùa ước hẹn
Đàn xưa đã lỗi nhịp mong chờ
Trải lòng chung thủy cùng con chữ
Cay đắng nỗi đời đẫm nét thơ.!
Mùa Thu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét