TRĂNG LẺ
Người đi rồi đơn lẻ một vầng trăng
Cả đến gió cũng nghe buồn xa vắng
Áng mây trôi ngập ngừng như trĩu nặng
Để đêm về trống vắng một vì sao
T a một mình đêm gọi gió chênh chao
Trăng thổn thức len vào tim dậy sóng
Bến yêu đương chợt chìm theo lối mộng
Con sông chiều cuộn sóng nhớ hoàng hôn
Chiều mênh mang tím ngập cả tâm hồn
Nắng hoang hoải buông mình trên thảm cỏ
Chiếc lá thu lay lay trong chiều gió
Bước chân về qua lối cỏ tương tư !
Tuổi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét