XA VẮNG
Nhị thủ liên hoàn
Tự hỏi lòng mình bởi cớ sao ?
Đôi khi nắng hạ, nhớ mưa rào
Còn kia núi thẳm miền phiêu lãng
Vẫn đó trời xanh biển dạt dào
Giữa cuộc phù vân chừng nhạt nhẽo
Bên thềm mộng mị đã hư hao
Chìm trong kỷ niệm thời xa vắng
Bất chợt buồn vương nỗi nghẹn ngào !
Bất chợt buồn vương nỗi nghẹn ngào
Nhớ mùa đông giá buốt năm nao
Nhặt cành hoa dại bên đồi vắng
Ươm mối tơ hồng tận rẻo cao
Những ước lương duyên thành hiện thực
Nào ngờ giai ngẫu hóa chiêm bao
Riêng sầu phủ kín hồn cô lữ
Tự hỏi lòng mình bởi cớ sao ?
Mùa Thu. 21/11/2014

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét