VỊ ĐẮNG BỜ MÔI
Môi thèm vị đắng buổi chiều thu
Tiếng dấu yêu xưa quá mịt mù
Vó ngựa bên trời như vụt thoáng
Chim bằng một cõi lại phiêu du
Này duyên có phải đang vùi lấp
Hỏi mộng dường như Đã thoảng vù
Hạnh ngộ đang dần giăng bụi phủ
Môi thèm vị đắng buổi chiều thu !
Tường Vân

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét