TÌNH BUỒN
Thôi đành kiếp số mặc đời xoay
Bởi ngõ tình thơ dệt chẳng đầy
Để ngõ con tim vừa lắng đọng
Khi niềm hạnh phúc vẫn thầm xây
Dấu yêu lầm lỡ đành chia biệt
Nỗi nhớ hanh hao lại chất đầy
Đã ngập bờ môi lời dịu ngọt
Cho đời nếm trải giọt nồng cay !
Cay nồng chẳng ấm hỡi tình thơ
Người đó ta đây mãi hững hờ
Chiều muộn mưa buồn ru kỷ niệm
Đêm tàn trăng lẻ khóc niềm mơ
Lối xưa chẳng nhạt bao mùa hẹn
Chốn cũ còn ghi những phút chờ
Một chén men tình say chếch choáng
Nhưng rồi tâm sự cũng đầy vơi !
Tường Vân

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét