TÌNH DẠI KHỜ
Người hỡi còn chăng kỷ niệm chờ
Canh tàn giọt đắng đọng hồn thơ
Đường khuya rợp bóng trăng bàng bạc
Bến vắng mù sương nước lững lờ
Một thuở tình ru, tình lỗi nhịp
Bao lần mộng dệt, mộng vương tơ
Lời yêu rã rượi buồn muôn nổi
Mới hiểu rằng ta cũng dại khờ !
Tường Vân

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét