MƠ HOANG
Nửa cuộc xuân thu lắm bẽ bàng
Đông về chốn ấy lạnh lùng chăng
Vần thơ vụng dại hoen màu nắng
Bóng nguyệt bâng khuâng trải ánh vàng
Lỡ buổi tao phùng câu tống biệt
Lưng bầu rượu cũ nợ cao sang
Trao ai một nét duyên thầm kín
Để phút mơ hoang rớt nhẹ nhàng !
Mùa Thu 11/12/2014

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét