Thứ Hai, tháng 6 17, 2019

ĐƠN CÔI


ĐƠN CÔI

Anh hỡi còn chăng kỷ niệm đầu
Sao đành gửi trả lại cho nhau
Lời thơ hờn dỗi như thầm trách
Em nhận mang về dẫu đớn đau

Anh đã nợ em một chữ tình
Nhưng rồi cứ thế mãi làm thinh
Người ơi có biết rằng em vẫn
Lặng đếm thời gian mãi một mình

Anh có còn thương những chuỗi ngày
Thơ buồn kiếp khóc mướn thương
vay
Dù cho phải nhận ngàn cay đắng
Âu cũng xem là chuyện rủi may

Anh nhé thì thôi chớ bận lòng
Còn gì đâu nữa để hoài mong
Đường xưa giá lạnh sầu hiu hắt
Từng bước đơn côi mãi lặng thầm !

Mùa Thu 30/6/15

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét