BÂNG KHUÂNG
Một thoáng bâng khuâng tự thuở nào
Bao ngày hẹn ước mộng lòng trao
Vừa nghe tiếng mến tràn hơi thở
Đã thấy niềm thương đẩm lệ trào
Bởi nợ vùi quên còn lấp lửng
Nên tình vướng lại để hư hao
Rồi vương vấn dạ từ muôn kiếp
Mà nói chia ly bổng nghẹn ngào !
TÌNH LỠ
Lá chẳng còn rơi ở chốn nào
Mơ hồ tiếng gió nhẹ nhàng trao
Vườn xưa nhạt nắng mây giăng phủ
Bến vắng mờ sương sóng cuộn trào
Bởi dạ nghe chừng đang lạnh lẽo
Nên tình đến lúc sẽ hanh hao
Yêu thương mỏng mảnh như làn khói
Hạnh phúc tìm đâu những ngọt ngào !
Mùa Thu 19/4/15

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét