Thứ Tư, tháng 6 12, 2019

BÓNG THỜI GIAN


BÓNG THỜI GIAN
Họa nguyên vận của nhà thơ "Chế Lan Viên"

Tôi vẫn muốn dòng đời còn xoay nữa
Để thời gian không lặng lẽ ngừng trôi
Xuân qua đi Hạ về mang phượng lửa
Thu dần tàn Đông đến chạnh lòng tôi

Thời gian hãy cho đất trời chuyển động
Đưa hồn người đến tận chốn Hư Vô
Và nỗi nhớ cũng đang dần rơi rụng
Như bóng câu vừa khuất dưới sương mờ

Để trăm năm một nỗi buồn khơi dậy
Chạnh lòng này se sắt cả hồn thơ
Ta lặng lẽ nhớ về người phương ấy
Nghe cõi lòng rơi rớt giọt sầu tư !

Người ra đi có thương về cố quốc ?
Hay đã tìm quên lãng với thời gian
Để ưu tư muộn phiền vương ánh mắt
Rồi bâng khuâng khi ngắm cảnh Đông tàn

Giữa đêm Xuân mang nỗi niềm hoang lạnh
Khi chợt nhìn thấy một ánh sao xa
Tôi sẽ nguyện cho người luôn khỏe mạnh
Tháng năm dài đừng vương nỗi âu lo..!

Mùa Thu. 25/1/2015

*****************************************

NHỮNG SỢI TƠ LÒNG
Thơ của Chế Lan Viên. "Bài xướng"
******************
Tôi không muốn đất trời xoay chuyển nữa 
Với tháng ngày biền biệt đuổi nhau trôi 
Xuân đừng về! Hè đừng gieo ánh lửa! 
Thu thôi sang! Ðông thôi lại não lòng tôi! 

Quả đất chuyển giây lòng tôi rung động 
Nỗi sầu tư nhuần thấm cõi Hư Vô! 
Tháng ngày qua, gạch Chàm đua nhau rụng 
Tháp Chàm đua nhau đổ dưới trăng mờ! 

Lửa hè đến! Nỗi căm hờn vang dậy! 
Gió thu sang thấu lạnh cả hồn thơ! 
Chiều đông tàn, như mai xuân lộng lẫy 
Chỉ nói thêm sầu khổ với ưu tư! 

Tạo hóa hỡi! Hãy trả tôi về Chiêm quốc! 
Hãy đem tôi xa lánh cõi trần gian! 
Muôn cảnh đời chỉ làm tôi chướng mắt! 
Muôn vui tươi nhắc mãi vẻ điêu tàn! 

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh 
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa! 
Ðể nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh 
Những ưu phiền, đau khổ với buồn lo

TG. Chế Lan Viên


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét