TÌNH LỠ
Hoa vàng trước ngõ khẽ đong đưa
Phơ phất bờ lau ngọn gió đùa
Lặng lẽ con thuyền neo bến vắng
Bồi hồi lữ khách vọng quê xưa
Đắng cay vẫn trải cùng năm tháng
Hạnh phúc dần trôi đã mấy mùa
Mãi đọng trong ta từng kỷ niệm
Mà tình lịm chết chẳng lời thưa !
Tường Vân

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét