NGẬP NGỪNG
Cùng em trút cạn chén tiêu sầu
Giận dỗi chi mà mãi bứt râu
Bữa trước nguyên vò chưa thấy xỉn
Giờ đây mấy cốc lại nghe rầu
Vì nhung nhớ Ả nên lòng mới
Bởi ngại ngần Chàng để bụng lâu
Dạ muốn quay về tâm chẳng nỡ
Ngoài song ánh nguyệt chạm hiên lầu !
Tường Vân . 6/9/16

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét