ĐỜI VIỄN XỨ
Xuôi miền viễn xứ thuở mười lăm
Nên vẫn hoài thương một chỗ nằm
Bởi kiếp phong trần còn lẻ bóng
Nên đời lữ thứ vẫn đơn chăn
Người ru giấc ngủ từng đêm mộng
Ta dệt vần thơ những buổi rằm
Để hái sao trời đan tóc rối
Cho tròn ước nguyện đến ngàn năm !
Tường Vân 24/08/16

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét