TÌNH KHỜ
Nào đâu phải tại tính em khờ
Cũng bởi tâm hồn vốn thẩn thơ
Sáng nhặt hoa sầu tim lẩn thẩn
Chiều trông bướm lượn ý ơ thờ
Buồn đêm gió lạnh gầy hơi thở
Quạnh buổi thu tàn lẻ giấc mơ
Chẳng biết trời xa người có hiểu
Đường xưa cảnh cũ muội mong chờ !
Tường Vân 10/8/16
NHỚ MÙA THU (nđt, nguyên vận)
Gặp gỡ Mùa Thu hóa kẻ khờ
Chăng vì đã nghiện cái tình thơ
Chiều nay gió chuyển hồn xao lãng
Bữa ấy lòng chao dạ thẩn thờ
Ngóng mãi người xa hòa nhịp thở
Ru hoài ngõ mộng đắm niềm mơ
Càng mê viễn vọng càng nhung nhớ
Chẳng lẽ người dưng lại mỏi chờ.
Nguyễn Châm - 100816.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét