ĐÊM LANG THANG
( Khoán Thủ )
XIN chiều nắng nhẹ buông lơi
CHO Thu chầm chậm đừng rơi lá vàng
ĐÊM nào bóng nhỏ lang thang
CẠN dòng suy nghĩ cạn trang thơ tình
HẾT rồi những giấc mơ xinh
LÒNG đêm trăn trở khúc tình xa xôi
CHO ngàn sợi nhớ trên môi
NGÀY Xuân ấm lại tình thôi bẽ bàng
NẮNG chiều nhuộm bến Tương Giang
TẮT miền miên viễn giữa tràng sóng xanh
UỐN vòng ký ức mỏng manh
CONG cong ánh nguyệt thanh thanh dáng ngà
CHÂN trần đếm bước đường xa
TRỜI Thu lành lạnh mưa qua lối gầy
TRÊN từng phím nhạc đan tay
MÔI em lạnh bởi đêm này không Anh
CHẾT chưa mà dạ chòng chành
HẲN còn nên chẳng cam đành dở dang
NỤ tình vừa ấm môi ngoan
CƯỜI âu là gượng dỗ an lòng mình
CHÔN vùi tuổi mộng tươi xinh
VÀO miền quên lãng khi tình vừa say
KÝ chung một cánh thư này
ỨC lòng con chữ mà lay lắt buồn
GÓC tình là chuỗi sầu vương
ĐỜI Anh là những con đường em sang
QUẨN luôn tình khúc bẽ bàng
QUANH niềm tâm sự võ vàng chiều Đông
XIN CHO ĐÊM CẠN HẾT LÒNG
CHO NGÀY NẮNG TẮT UỐN CONG CHÂN TRỜI
TRÊN MÔI CHẾT HẲN NỤ CƯỜI
CHÔN VÀO KÝ ỨC GÓC ĐỜI QUẨN QUANH !
Tường Vân 8/10/16

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét