KHOẢNG LẶNG
Chả ghé thăm nhau để chạnh buồn
Ai cùng tớ dạo buổi hoàng hôn
Chiều thương lá rụng đau lòng kén
Buổi tiễn người đi quạnh cõi hồn
Một kiếp hoa sầu thơ thẩn dỗi
Đôi bầu rượu đằng ngậm ngùi tuôn
Rồi nghe gió trở bên thềm lạnh
Nỗi nhớ vì đâu chẳng ngọn nguồn..!
Tường Vân - 15/03/19
RỒI ANH ĐẾN
Rồi anh sẽ đến nựng canh buồn
Để mỗi đêm về ngọt chiếc hôn
Gió của tình yêu thầm dỗ mộng
Lời trong giấc cảm nhẹ ru hồn
Nghe từ cổ độ niềm thương trỗi
Lắng giữa hiên đời giọt tủi tuôn
Chỉ bấy là duyên hoài tuyệt mỹ
Ngàn năm ái diệu ủ chân nguồn..!
Nguyễn Châm - 160319

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét