THOÁNG VU VƠ
(Trường thiên)
Thương dáng em buồn mãi vẩn vơ
Thềm sương tóc xõa rối bơ phờ
Trăng nghiêng đáy nước soi hình liễu
Bóng ngã bên rèm gợn ánh tơ
Gió thoảng đưa về bao điệu nhớ
Đàn ngân vọng lại mấy cung chờ
Bờ môi hẳn nhạt niềm say đắm
Ánh mắt chưa tròn nỗi ước mơ
Cứ ngỡ duyên kia vừa đượm sắc
Nào hay mộng đó vội phai mờ
Vì chưng hạnh phúc không là nhạc
Bởi lẽ ân tình chẳng tựa thơ
Đã hết men yêu thời vụn dại
Còn chăng dấu ái tuổi ngây khờ
Chiều nay cúi nhặt cành hoa tím
Chỉ có riêng mình tiếc ngẩn ngơ
Tường Vân 28/9/16

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét